CUỘC THI: 9 BỮA CƠM NHÀ - ĐẬM ĐÀ YÊU THƯƠNG


Bảng xếp hạng
01
Nguyễn Thị Ngọc
54546 điểm
02
Hanh Nguyen
41936 điểm
03
Nguyễn Thị Lụa
28858 điểm
Đinh Lan Phương 800 điểm
Đinh Lan Phương
Ngày tham gia: 24/12/2018
Ngày 1
Còn gì hạnh phúc hơn sau một ngày mệt mỏi ta được trở về ngôi nhà yêu thương, nơi có bếp lửa hồng đang chờ đợi…Mỗi ngày ta đã dành 8 giờ ở văn phòng, đã mệt nhoài với những bữa cơm công sở vội vàng, nhanh chóng… Bởi thế lúc chiều xuống, khi mọi hoạt động của cuộc sống chậm lại, thèm một giấc bình yên bên những người ta yêu thương…Đó là lúc cả nhà ta quây quần bên mâm cơm ấm cúng..
Mẹ đầu bếp chính nấu những bữa ăn nóng giữa trời đông giá rét, bố và các con trở thành những “phụ tá đắc lực” tay dao tay thớt cùng mẹ chuẩn bị cho bữa cơm chiều… Để rồi, bữa ăn dường như là thời khắc để tình cảm gia đình được gắn kết bền chặt hơn bao giờ hết… Cả nhà cùng ăn, cùng trò chuyện, các con hồ hởi kể về một ngày ở trường lớp với bao niềm vui, mẹ gắp cho bố món ăn bố thích bằng ánh mắt yêu thương, trìu mến… Thỉnh thoảng mẹ về muộn, bố và các con trở thành đầu bếp, tạo cho mẹ sự bất ngờ khi bước về nhà với cơm canh đã chuẩn bị sẵn sàng…
Cho dù ta có đi đến đâu thì khoảnh khắc sum họp bên những người thân yêu vẫn là giây phút ta nhớ nhất, khi xa nhà, đọng lại trong mỗi người cảm giác nhớ nhà chính là nhớ căn bếp nhỏ, có thể không đủ đầy vật chất nhưng chắc chắn chan chứa tình yêu thương mà các thành viên trong gia đình dành cho nhau…
Nêm một chút gia vị cho bữa cơm chiều thêm ngọt ngào, để tình yêu cứ thế lớn thê mãi… Tình yêu vợ chồng dành cho nhau sẽ bước sang một trang mới, chẳng còn cái ồn ào sôi nổi như thời đang yêu nhưng sâu sắc và gắn kết qua những thiên thần bé nhỏ, qua những phút giây đầm ấm bên nhau trong bữa cơm gia đình…
Nét riêng của văn hóa Việt ta dễ dàng nhận thấy so với nhiều nước đó là sự gắn kết gia đình, là bữa cơm quây quần, điều đó đã tạo nên giá trị ngàn đời không thể mai một…
Tôi nhớ nao lòng góc bếp yêu thương mỗi khi xa nhà, nhớ buổi chiều căn bếp nhỏ rộn ràng tiếng nói cười, hơn hết, đó là nhớ phút đoàn viên ngot ngào bên những người tôi dành trọn vẹn yêu thương
Ngày 2
Còn gì hạnh phúc hơn sau một ngày mệt mỏi ta được trở về ngôi nhà yêu thương, nơi có bếp lửa hồng đang chờ đợi…Mỗi ngày ta đã dành 8 giờ ở văn phòng, đã mệt nhoài với những bữa cơm công sở vội vàng, nhanh chóng… Bởi thế lúc chiều xuống, khi mọi hoạt động của cuộc sống chậm lại, thèm một giấc bình yên bên những người ta yêu thương…Đó là lúc cả nhà ta quây quần bên mâm cơm ấm cúng..
Mẹ đầu bếp chính nấu những bữa ăn nóng giữa trời đông giá rét, bố và các con trở thành những “phụ tá đắc lực” tay dao tay thớt cùng mẹ chuẩn bị cho bữa cơm chiều… Để rồi, bữa ăn dường như là thời khắc để tình cảm gia đình được gắn kết bền chặt hơn bao giờ hết… Cả nhà cùng ăn, cùng trò chuyện, các con hồ hởi kể về một ngày ở trường lớp với bao niềm vui, mẹ gắp cho bố món ăn bố thích bằng ánh mắt yêu thương, trìu mến… Thỉnh thoảng mẹ về muộn, bố và các con trở thành đầu bếp, tạo cho mẹ sự bất ngờ khi bước về nhà với cơm canh đã chuẩn bị sẵn sàng…
Cho dù ta có đi đến đâu thì khoảnh khắc sum họp bên những người thân yêu vẫn là giây phút ta nhớ nhất, khi xa nhà, đọng lại trong mỗi người cảm giác nhớ nhà chính là nhớ căn bếp nhỏ, có thể không đủ đầy vật chất nhưng chắc chắn chan chứa tình yêu thương mà các thành viên trong gia đình dành cho nhau…
Nêm một chút gia vị cho bữa cơm chiều thêm ngọt ngào, để tình yêu cứ thế lớn thê mãi… Tình yêu vợ chồng dành cho nhau sẽ bước sang một trang mới, chẳng còn cái ồn ào sôi nổi như thời đang yêu nhưng sâu sắc và gắn kết qua những thiên thần bé nhỏ, qua những phút giây đầm ấm bên nhau trong bữa cơm gia đình…
Nét riêng của văn hóa Việt ta dễ dàng nhận thấy so với nhiều nước đó là sự gắn kết gia đình, là bữa cơm quây quần, điều đó đã tạo nên giá trị ngàn đời không thể mai một…
Tôi nhớ nao lòng góc bếp yêu thương mỗi khi xa nhà, nhớ buổi chiều căn bếp nhỏ rộn ràng tiếng nói cười, hơn hết, đó là nhớ phút đoàn viên ngot ngào bên những người tôi dành trọn vẹn yêu thương
Ngày 3
Còn gì hạnh phúc hơn sau một ngày mệt mỏi ta được trở về ngôi nhà yêu thương, nơi có bếp lửa hồng đang chờ đợi…Mỗi ngày ta đã dành 8 giờ ở văn phòng, đã mệt nhoài với những bữa cơm công sở vội vàng, nhanh chóng… Bởi thế lúc chiều xuống, khi mọi hoạt động của cuộc sống chậm lại, thèm một giấc bình yên bên những người ta yêu thương…Đó là lúc cả nhà ta quây quần bên mâm cơm ấm cúng..
Mẹ đầu bếp chính nấu những bữa ăn nóng giữa trời đông giá rét, bố và các con trở thành những “phụ tá đắc lực” tay dao tay thớt cùng mẹ chuẩn bị cho bữa cơm chiều… Để rồi, bữa ăn dường như là thời khắc để tình cảm gia đình được gắn kết bền chặt hơn bao giờ hết… Cả nhà cùng ăn, cùng trò chuyện, các con hồ hởi kể về một ngày ở trường lớp với bao niềm vui, mẹ gắp cho bố món ăn bố thích bằng ánh mắt yêu thương, trìu mến… Thỉnh thoảng mẹ về muộn, bố và các con trở thành đầu bếp, tạo cho mẹ sự bất ngờ khi bước về nhà với cơm canh đã chuẩn bị sẵn sàng…
Cho dù ta có đi đến đâu thì khoảnh khắc sum họp bên những người thân yêu vẫn là giây phút ta nhớ nhất, khi xa nhà, đọng lại trong mỗi người cảm giác nhớ nhà chính là nhớ căn bếp nhỏ, có thể không đủ đầy vật chất nhưng chắc chắn chan chứa tình yêu thương mà các thành viên trong gia đình dành cho nhau…
Nêm một chút gia vị cho bữa cơm chiều thêm ngọt ngào, để tình yêu cứ thế lớn thê mãi… Tình yêu vợ chồng dành cho nhau sẽ bước sang một trang mới, chẳng còn cái ồn ào sôi nổi như thời đang yêu nhưng sâu sắc và gắn kết qua những thiên thần bé nhỏ, qua những phút giây đầm ấm bên nhau trong bữa cơm gia đình…
Nét riêng của văn hóa Việt ta dễ dàng nhận thấy so với nhiều nước đó là sự gắn kết gia đình, là bữa cơm quây quần, điều đó đã tạo nên giá trị ngàn đời không thể mai một…
Tôi nhớ nao lòng góc bếp yêu thương mỗi khi xa nhà, nhớ buổi chiều căn bếp nhỏ rộn ràng tiếng nói cười, hơn hết, đó là nhớ phút đoàn viên ngot ngào bên những người tôi dành trọn vẹn yêu thương
Ngày 4
Còn gì hạnh phúc hơn sau một ngày mệt mỏi ta được trở về ngôi nhà yêu thương, nơi có bếp lửa hồng đang chờ đợi…Mỗi ngày ta đã dành 8 giờ ở văn phòng, đã mệt nhoài với những bữa cơm công sở vội vàng, nhanh chóng… Bởi thế lúc chiều xuống, khi mọi hoạt động của cuộc sống chậm lại, thèm một giấc bình yên bên những người ta yêu thương…Đó là lúc cả nhà ta quây quần bên mâm cơm ấm cúng..
Mẹ đầu bếp chính nấu những bữa ăn nóng giữa trời đông giá rét, bố và các con trở thành những “phụ tá đắc lực” tay dao tay thớt cùng mẹ chuẩn bị cho bữa cơm chiều… Để rồi, bữa ăn dường như là thời khắc để tình cảm gia đình được gắn kết bền chặt hơn bao giờ hết… Cả nhà cùng ăn, cùng trò chuyện, các con hồ hởi kể về một ngày ở trường lớp với bao niềm vui, mẹ gắp cho bố món ăn bố thích bằng ánh mắt yêu thương, trìu mến… Thỉnh thoảng mẹ về muộn, bố và các con trở thành đầu bếp, tạo cho mẹ sự bất ngờ khi bước về nhà với cơm canh đã chuẩn bị sẵn sàng…
Cho dù ta có đi đến đâu thì khoảnh khắc sum họp bên những người thân yêu vẫn là giây phút ta nhớ nhất, khi xa nhà, đọng lại trong mỗi người cảm giác nhớ nhà chính là nhớ căn bếp nhỏ, có thể không đủ đầy vật chất nhưng chắc chắn chan chứa tình yêu thương mà các thành viên trong gia đình dành cho nhau…
Nêm một chút gia vị cho bữa cơm chiều thêm ngọt ngào, để tình yêu cứ thế lớn thê mãi… Tình yêu vợ chồng dành cho nhau sẽ bước sang một trang mới, chẳng còn cái ồn ào sôi nổi như thời đang yêu nhưng sâu sắc và gắn kết qua những thiên thần bé nhỏ, qua những phút giây đầm ấm bên nhau trong bữa cơm gia đình…
Nét riêng của văn hóa Việt ta dễ dàng nhận thấy so với nhiều nước đó là sự gắn kết gia đình, là bữa cơm quây quần, điều đó đã tạo nên giá trị ngàn đời không thể mai một…
Tôi nhớ nao lòng góc bếp yêu thương mỗi khi xa nhà, nhớ buổi chiều căn bếp nhỏ rộn ràng tiếng nói cười, hơn hết, đó là nhớ phút đoàn viên ngot ngào bên những người tôi dành trọn vẹn yêu thương
Ngày 5
Còn gì hạnh phúc hơn sau một ngày mệt mỏi ta được trở về ngôi nhà yêu thương, nơi có bếp lửa hồng đang chờ đợi…Mỗi ngày ta đã dành 8 giờ ở văn phòng, đã mệt nhoài với những bữa cơm công sở vội vàng, nhanh chóng… Bởi thế lúc chiều xuống, khi mọi hoạt động của cuộc sống chậm lại, thèm một giấc bình yên bên những người ta yêu thương…Đó là lúc cả nhà ta quây quần bên mâm cơm ấm cúng..
Mẹ đầu bếp chính nấu những bữa ăn nóng giữa trời đông giá rét, bố và các con trở thành những “phụ tá đắc lực” tay dao tay thớt cùng mẹ chuẩn bị cho bữa cơm chiều… Để rồi, bữa ăn dường như là thời khắc để tình cảm gia đình được gắn kết bền chặt hơn bao giờ hết… Cả nhà cùng ăn, cùng trò chuyện, các con hồ hởi kể về một ngày ở trường lớp với bao niềm vui, mẹ gắp cho bố món ăn bố thích bằng ánh mắt yêu thương, trìu mến… Thỉnh thoảng mẹ về muộn, bố và các con trở thành đầu bếp, tạo cho mẹ sự bất ngờ khi bước về nhà với cơm canh đã chuẩn bị sẵn sàng…
Cho dù ta có đi đến đâu thì khoảnh khắc sum họp bên những người thân yêu vẫn là giây phút ta nhớ nhất, khi xa nhà, đọng lại trong mỗi người cảm giác nhớ nhà chính là nhớ căn bếp nhỏ, có thể không đủ đầy vật chất nhưng chắc chắn chan chứa tình yêu thương mà các thành viên trong gia đình dành cho nhau…
Nêm một chút gia vị cho bữa cơm chiều thêm ngọt ngào, để tình yêu cứ thế lớn thê mãi… Tình yêu vợ chồng dành cho nhau sẽ bước sang một trang mới, chẳng còn cái ồn ào sôi nổi như thời đang yêu nhưng sâu sắc và gắn kết qua những thiên thần bé nhỏ, qua những phút giây đầm ấm bên nhau trong bữa cơm gia đình…
Nét riêng của văn hóa Việt ta dễ dàng nhận thấy so với nhiều nước đó là sự gắn kết gia đình, là bữa cơm quây quần, điều đó đã tạo nên giá trị ngàn đời không thể mai một…
Tôi nhớ nao lòng góc bếp yêu thương mỗi khi xa nhà, nhớ buổi chiều căn bếp nhỏ rộn ràng tiếng nói cười, hơn hết, đó là nhớ phút đoàn viên ngot ngào bên những người tôi dành trọn vẹn yêu thương
Ngày 6
Còn gì hạnh phúc hơn sau một ngày mệt mỏi ta được trở về ngôi nhà yêu thương, nơi có bếp lửa hồng đang chờ đợi…Mỗi ngày ta đã dành 8 giờ ở văn phòng, đã mệt nhoài với những bữa cơm công sở vội vàng, nhanh chóng… Bởi thế lúc chiều xuống, khi mọi hoạt động của cuộc sống chậm lại, thèm một giấc bình yên bên những người ta yêu thương…Đó là lúc cả nhà ta quây quần bên mâm cơm ấm cúng..
Mẹ đầu bếp chính nấu những bữa ăn nóng giữa trời đông giá rét, bố và các con trở thành những “phụ tá đắc lực” tay dao tay thớt cùng mẹ chuẩn bị cho bữa cơm chiều… Để rồi, bữa ăn dường như là thời khắc để tình cảm gia đình được gắn kết bền chặt hơn bao giờ hết… Cả nhà cùng ăn, cùng trò chuyện, các con hồ hởi kể về một ngày ở trường lớp với bao niềm vui, mẹ gắp cho bố món ăn bố thích bằng ánh mắt yêu thương, trìu mến… Thỉnh thoảng mẹ về muộn, bố và các con trở thành đầu bếp, tạo cho mẹ sự bất ngờ khi bước về nhà với cơm canh đã chuẩn bị sẵn sàng…
Cho dù ta có đi đến đâu thì khoảnh khắc sum họp bên những người thân yêu vẫn là giây phút ta nhớ nhất, khi xa nhà, đọng lại trong mỗi người cảm giác nhớ nhà chính là nhớ căn bếp nhỏ, có thể không đủ đầy vật chất nhưng chắc chắn chan chứa tình yêu thương mà các thành viên trong gia đình dành cho nhau…
Nêm một chút gia vị cho bữa cơm chiều thêm ngọt ngào, để tình yêu cứ thế lớn thê mãi… Tình yêu vợ chồng dành cho nhau sẽ bước sang một trang mới, chẳng còn cái ồn ào sôi nổi như thời đang yêu nhưng sâu sắc và gắn kết qua những thiên thần bé nhỏ, qua những phút giây đầm ấm bên nhau trong bữa cơm gia đình…
Nét riêng của văn hóa Việt ta dễ dàng nhận thấy so với nhiều nước đó là sự gắn kết gia đình, là bữa cơm quây quần, điều đó đã tạo nên giá trị ngàn đời không thể mai một…
Tôi nhớ nao lòng góc bếp yêu thương mỗi khi xa nhà, nhớ buổi chiều căn bếp nhỏ rộn ràng tiếng nói cười, hơn hết, đó là nhớ phút đoàn viên ngot ngào bên những người tôi dành trọn vẹn yêu thương
Ngày 7
Còn gì hạnh phúc hơn sau một ngày mệt mỏi ta được trở về ngôi nhà yêu thương, nơi có bếp lửa hồng đang chờ đợi…Mỗi ngày ta đã dành 8 giờ ở văn phòng, đã mệt nhoài với những bữa cơm công sở vội vàng, nhanh chóng… Bởi thế lúc chiều xuống, khi mọi hoạt động của cuộc sống chậm lại, thèm một giấc bình yên bên những người ta yêu thương…Đó là lúc cả nhà ta quây quần bên mâm cơm ấm cúng..
Mẹ đầu bếp chính nấu những bữa ăn nóng giữa trời đông giá rét, bố và các con trở thành những “phụ tá đắc lực” tay dao tay thớt cùng mẹ chuẩn bị cho bữa cơm chiều… Để rồi, bữa ăn dường như là thời khắc để tình cảm gia đình được gắn kết bền chặt hơn bao giờ hết… Cả nhà cùng ăn, cùng trò chuyện, các con hồ hởi kể về một ngày ở trường lớp với bao niềm vui, mẹ gắp cho bố món ăn bố thích bằng ánh mắt yêu thương, trìu mến… Thỉnh thoảng mẹ về muộn, bố và các con trở thành đầu bếp, tạo cho mẹ sự bất ngờ khi bước về nhà với cơm canh đã chuẩn bị sẵn sàng…
Cho dù ta có đi đến đâu thì khoảnh khắc sum họp bên những người thân yêu vẫn là giây phút ta nhớ nhất, khi xa nhà, đọng lại trong mỗi người cảm giác nhớ nhà chính là nhớ căn bếp nhỏ, có thể không đủ đầy vật chất nhưng chắc chắn chan chứa tình yêu thương mà các thành viên trong gia đình dành cho nhau…
Nêm một chút gia vị cho bữa cơm chiều thêm ngọt ngào, để tình yêu cứ thế lớn thê mãi… Tình yêu vợ chồng dành cho nhau sẽ bước sang một trang mới, chẳng còn cái ồn ào sôi nổi như thời đang yêu nhưng sâu sắc và gắn kết qua những thiên thần bé nhỏ, qua những phút giây đầm ấm bên nhau trong bữa cơm gia đình…
Nét riêng của văn hóa Việt ta dễ dàng nhận thấy so với nhiều nước đó là sự gắn kết gia đình, là bữa cơm quây quần, điều đó đã tạo nên giá trị ngàn đời không thể mai một…
Tôi nhớ nao lòng góc bếp yêu thương mỗi khi xa nhà, nhớ buổi chiều căn bếp nhỏ rộn ràng tiếng nói cười, hơn hết, đó là nhớ phút đoàn viên ngot ngào bên những người tôi dành trọn vẹn yêu thương
Ngày 8
òn gì hạnh phúc hơn sau một ngày mệt mỏi ta được trở về ngôi nhà yêu thương, nơi có bếp lửa hồng đang chờ đợi…Mỗi ngày ta đã dành 8 giờ ở văn phòng, đã mệt nhoài với những bữa cơm công sở vội vàng, nhanh chóng… Bởi thế lúc chiều xuống, khi mọi hoạt động của cuộc sống chậm lại, thèm một giấc bình yên bên những người ta yêu thương…Đó là lúc cả nhà ta quây quần bên mâm cơm ấm cúng..
Mẹ đầu bếp chính nấu những bữa ăn nóng giữa trời đông giá rét, bố và các con trở thành những “phụ tá đắc lực” tay dao tay thớt cùng mẹ chuẩn bị cho bữa cơm chiều… Để rồi, bữa ăn dường như là thời khắc để tình cảm gia đình được gắn kết bền chặt hơn bao giờ hết… Cả nhà cùng ăn, cùng trò chuyện, các con hồ hởi kể về một ngày ở trường lớp với bao niềm vui, mẹ gắp cho bố món ăn bố thích bằng ánh mắt yêu thương, trìu mến… Thỉnh thoảng mẹ về muộn, bố và các con trở thành đầu bếp, tạo cho mẹ sự bất ngờ khi bước về nhà với cơm canh đã chuẩn bị sẵn sàng…
Cho dù ta có đi đến đâu thì khoảnh khắc sum họp bên những người thân yêu vẫn là giây phút ta nhớ nhất, khi xa nhà, đọng lại trong mỗi người cảm giác nhớ nhà chính là nhớ căn bếp nhỏ, có thể không đủ đầy vật chất nhưng chắc chắn chan chứa tình yêu thương mà các thành viên trong gia đình dành cho nhau…
Nêm một chút gia vị cho bữa cơm chiều thêm ngọt ngào, để tình yêu cứ thế lớn thê mãi… Tình yêu vợ chồng dành cho nhau sẽ bước sang một trang mới, chẳng còn cái ồn ào sôi nổi như thời đang yêu nhưng sâu sắc và gắn kết qua những thiên thần bé nhỏ, qua những phút giây đầm ấm bên nhau trong bữa cơm gia đình…
Nét riêng của văn hóa Việt ta dễ dàng nhận thấy so với nhiều nước đó là sự gắn kết gia đình, là bữa cơm quây quần, điều đó đã tạo nên giá trị ngàn đời không thể mai một…
Tôi nhớ nao lòng góc bếp yêu thương mỗi khi xa nhà, nhớ buổi chiều căn bếp nhỏ rộn ràng tiếng nói cười, hơn hết, đó là nhớ phút đoàn viên ngot ngào bên những người tôi dành trọn vẹn yêu thương
Ngày 9
Ngày 9
 
Facebook SUNHOUSE GROUP Google+ SUNHOUSE GROUP Youtube SUNHOUSE GROUP
Thu nhỏ